TÓM TẮT
Đặt vấn đề: Xác định được nguyên nhân gây Viêm mũi dị ứng (VMDƯ), nhất là tìm được dị nguyên gây bệnh, để đưa ra các biện pháp điều trị là rất cần thiết. Các test in vivo và in vitro thường được áp dụng để chuẩn đoán VMDƯ.
Mục tiêu: Xác định mối tương quan giữa các test in vivo và in vitro trong chẩn đoán nguyên nhân VMDƯ.
Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Gồm 100 bệnh nhân được chẩn đoán xác định VMDƯ khám và điều trị tại Bệnh viện Trường Đại Học Y Hải Phòng và Khoa khám bệnh Viện Y Học Biển Việt Nam và 100 người khỏe mạnh, không có tiền sử dị ứng. Nghiên cứu mô tả cắt ngang, đối chứng.
Kết quả: Test lẩy da có độ nhạy (73%), test nội bì (82%), phản ứng tiêu bạch cầu đặc hiệu (79%), phản ứng phân hủy mastocyte (81%). Độ nhạy của các test có tương quan chặt chẽ với chẩn đoán VMDƯ trên lâm sàng (p<0,01, r =0,95) với phương trình tương quan tuyến tính: Y = 1,02X + 5,1.
Kết luận: Nên phối hợp các test in vivo và in vitro trong chẩn đoán xác định nguyên gây VMDƯ.
Từ khóa: Viêm mũi dị ứng, test in vivo và in vitro.